Nha Trang: Từ Hoàng Hôn Đến Bình Minh

Chuyến đi này không có kế hoạch. Một buổi tối, cả nhóm đang ngồi đâu đó thì có đứa buột miệng "hay ra biển đi", thế là đi — không đặt chỗ trước, không tra xem đâu đẹp để "check-in", chỉ để cho buổi tối dẫn đường. Nha Trang đón tụi mình đúng cái cách một thành phố biển vẫn hay đón khách: ồn ào, nóng, và đẹp một cách rất thật, chẳng cần cố.
Chạng vạng trên bãi biển
Lúc cả nhóm ra tới bãi thì mặt trời vừa lặn hẳn, trời chuyển sang cái màu xanh thẫm chỉ có được đúng vài phút mỗi ngày. Dân chụp ảnh hay gọi tên riêng cho khoảnh khắc này, nhưng lúc đó chẳng ai nghĩ đến chuyện đó cả — chỉ có sáu bảy đứa đứng túm tụm lại, giơ điện thoại lên, cười, bấm, cười tiếp, bấm tiếp. Cứ thế mà ra hơn hai chục tấm gần như y hệt nhau, khác nhau mỗi chuyện đứa nào chớp mắt, đứa nào cười lệch miệng. Tấm giữ lại được là tấm hiếm hoi cả năm gương mặt đều nét, đều đang cười thật, phía sau là biển và mấy đốm sáng thành phố xa xa vừa lên đèn.

Phố lên đèn, và một bữa tối chậm
Rời bãi, cả nhóm đi bộ ngược vào phố. Buổi tối ở Nha Trang không có cái tĩnh lặng của một thị trấn biển nhỏ — đường ven biển sáng trưng, xe máy nối đuôi nhau không dứt, hàng dừa hai bên đường đung đưa dưới ánh đèn cao áp như đang phối hợp nhịp với dòng xe bên dưới. Cái ồn ào đó dễ chịu, kiểu ồn ào của một thành phố đang vào giờ ăn tối chứ không phải giờ tan tầm.

Bữa tối là ở Louisiane Brewhouse — một quán bia thủ công có vẻ đã đứng đó từ lâu, nhìn cái logo in trên ly ghi "since 2006" là biết. Không có gì to tát để kể về đoạn này, chỉ là cảm giác ngồi xuống sau một ngày dài, gọi hai ly khác màu — một vàng óng có lát chanh, một sẫm hơn — rồi để câu chuyện trôi đi đâu thì trôi.

Một buổi sáng không hẹn trước
Sáng hôm sau, đồng hồ mới hơn 6 giờ, mình bước ra ban công và suýt quên thở. Không định chụp gì cả — chỉ là đứng đó, nhìn xuống nguyên một vịnh Nha Trang còn chưa ai kịp đánh thức: mấy hòn đảo nhỏ nằm im, núi mờ trong sương sớm, mặt biển phẳng như chưa từng có sóng. Cả thành phố còn đang ngủ, chỉ có vài chiếc thuyền đã ra khơi từ lúc nào không rõ. Đây là tấm ảnh mình thích nhất trong cả chuyến — không phải vì nó đẹp nhất về mặt kỹ thuật, mà vì nó đến đúng lúc mình chẳng chuẩn bị gì để đón nó.

Dọc bờ biển
Một tiếng sau, biển bắt đầu có người. Chưa đông như buổi trưa, nhưng đủ để thấy nhịp sống quay lại: vài người đã bơi ra xa, một chiếc kayak màu cam cắt ngang mặt nước xanh, phía sau là dãy khách sạn và núi — cái đường viền quen thuộc mà ai đã đến Nha Trang cũng nhận ra ngay. Mình đi dọc bờ, chân giẫm lên cát ướt, thỉnh thoảng dừng lại chụp linh tinh — một vệt bọt biển tan dưới chân, một cái bóng đổ dài trong nắng sớm, chẳng vì lý do gì ngoài việc lúc đó nó đẹp.


Xa hơn một chút là một người bạn đang lội nước đến ngang đầu gối, giày với kính râm cầm hết trên tay, chẳng nhìn về phía máy ảnh mà nhìn ra chỗ mấy người đang bơi, về phía đường chân trời có mấy tòa nhà cao tầng mờ trong hơi nước biển. Xa hơn nữa, ngoài khơi, một mỏm đá nhô lên giữa biển — chắc là một phần của cụm Hòn Chồng nổi tiếng, dù lúc đó chẳng ai buồn xác nhận. Trời và biển chiếm gần hết khung hình, hòn đá chỉ đứng đó lặng lẽ.


Đến khoảng giữa sáng thì bãi biển đã đông hẳn — người tắm, người nằm phơi nắng, mấy tòa khách sạn cao tầng phía sau in rõ trên nền trời xanh không một gợn mây. Đây mới là Nha Trang mà đa số người ta biết đến: náo nhiệt, du lịch, khác hẳn cái buổi sáng sáu giờ yên tĩnh lúc nãy — chỉ cách nhau vài tiếng mà như hai thành phố khác nhau.

Trước khi rời đi
Tấm cuối cùng chụp lúc cả nhóm chuẩn bị rời đi: một người ngồi trên ghế đá, quay lưng lại máy ảnh, ly nước để cạnh, nhìn ra vịnh. Không cần chú thích gì thêm — đôi khi kết thúc một chuyến đi chỉ đơn giản là ngồi xuống thêm một lúc, trước khi quay lại với những thứ đang đợi mình ở nhà.

Chuyến đi này gói gọn chưa tới 24 tiếng — một buổi chiều đến một buổi sáng hôm sau. Nhưng có những chuyến đi không cần dài mới đáng nhớ. Không lịch trình, không danh sách "phải đến" — chỉ cần đi theo ánh sáng, từ lúc trời tắt nắng đến lúc trời sáng hẳn.
Bình luận
00Để lại đôi dòng
Đang tải bình luận…